hiphop trường tui

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008

Game và cuộc sống của tôi

Game và cuộc sống của tôi
Đọc song câu chuyện này tôi cho rằng game có mặt xấu nhưng cũng có mặt tốt của nó, bản thân tôi trước đây không bao giờ chơi game thế mà sau khi thi ĐH song tôi bắt dầu chơi au và tôi cảm thấy rất thú vị khi được kết bạn với nhiều người bạn mới và có thể nói ra tâm sự của mình một cách thoải mái mà không ngại ngùng gì cả vì dẫu sao đó cũng chỉ là một trò chơi và những người tham gia trong trò chơi đó rốt cuộc cũgn chỉ là những nhân vật ảo mà thôi. Nhân vật của tôi là BaBy, tôi iu wí nó lắm, nó là hiện thân của tôi, mặc dù ở ngoài đời tôi chẳng được nhí nhảnh và dễ thương như BaBy. Tôi vốn nhút nhát, ít tiếp xúc với người khác, có lẽ vì thế mà khả năng giao tiếp của tôi khá tệ, nhất là đối với boy. Để khắc phục nhược điểm của mình ,tôi đã tìm cách kết bạn với rất nhiều người bạn thông wa trò chơi game online nhưng mọi chuyện không dễ dàng như tôi nghĩ, nói chuyện trên mạng và mặt đối mặt là 2 chuyện hoàn toàn khác xa nhau. Trên thế ảo tôi tha hồ trò chiện dzới các bạn nam, có người nhỏ tuổi hơn tôi, có người lớn tuổi hơn tôi, tôi có thể bông đùa với họ một cách thoải mái nhưng khi họ đề nghị gặp mặt ngoài đời thì tôi lóng nga, lóng ngóng, không biết trò chiện gì, cứ yên lặng chịu trận, nhiều khi tôi cảm thấy mình chẳng khác gì cậy cột điện biết nói.
Thế giới ảo đem tới cho chúng ta niềm vui và cả nỗi buồn, đối với người khác tôi không biết nhưng đới với tôi au không đơn giản chỉ là một trò chơi mà nó còn là nơi để tôi chia sẽ, trút những nỗi bực dọc khó chịu trong lòng. Ở đó có những người bạn ảo, có những người tôi chưa từng gặp mặt như anh thầy bói nhưng họ luôn xuất hiện rất đúng lúc để nghe tôi than thở đủ thứ chuyện trên đời này mà chẳng hề ca thán, những câu chuyện không đầu, không đũa mà chắc là tôi không thể tự mình nói ra ở ngoài đời được.
Tôi không nhớ là mình gặp anh khi nào nhưng khi anh đi vào room tôi, rất ấn tượng với cách gọi tôi là pé, là từ tôi rất thích dùng để chỉ mình. Anh vui tính, và khả năng 8 của anh cũng chẳng thua tôi là mấy, có lẽ vì thế mà trong lần gặp đầu tiên tôi và anh đã có khá nhiều chuyện để nói với nhau. Anh trông coi tiệm nét phụ gia đình nên tôi có cơ hội gặp anh nhiều hơn, những khi tôi buồn cần người nói chuyện, chỉ cần tôi nhắn tin là anh xuất hiện, anh nghe tôi ca cải lương hàng tiếng đồng hồ, thi thoảng thêm vào vài ba câu đùa rất dễ thương để tôi vơi đi nỗi buồn. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi gặp được một người bạn tốt như vậy. Anh luôn giúp đỡ tôi, mỗi khi làm NV gặp khó khăn anh đều giúp tôi và có một lần anh làm tôi xúc động thưc sự khi anh thức khuya làm song NVTT cho tôi, anh đã thực hiện được lời hứa với tôi, lời hứa mà tôi đã wên tự thưở nào. Tối đó tôi và anh đã thi nhau xem ai thức được tới sáng tôi đã tự tin rằng tôi sẽ thắng anh nhưng cuối cùng tôi lại thua, anh thắng tôi nhưng anh lại bảo tôi rằng "con gái không nên thức khuya". Tôi chỉ cười hìhì vì tôi thức khuya không phải vì tôi thích vậy mà bởi tôi muốn được thức cùng anh, chỉ vậy mà thôi.Anh là người bạn luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu tôi trong khi tôi chỉ là một người bạn lun lun lắng nghe nhưng lâu lâu mới hỉu của anh. Cũng có lúc anh bùn, anh nói chuyện với tôi, tôi rất vui vì anh đã tin tưởng tôi, chia sẽ những niềm vui nỗi buồn với tôi, đối với tôi anh là một người tốt, thật là tốt.
Kết đôi với ox nhưng rất ít khi tôi gặp ox, hầu như tôi lên mạng chỉ để gặp anh, tôi nhờ anh làm ox tôi, nhảy au chung dzới tôi, thậm chí làm lễ thành hôn, tôi cũng nhờ anh làm, có lẽ vì anh pro, có lẽ anh nhảy au giỏi nên tôi tín nhiệm anh thay mặt ox tôi chăng? tôi không biết, chỉ biết rằng gặp anh tôi rất vui.
Tôi không nhớ chính xác nhưng hình như tôi quen anh cũng khá lâu rồi, thời gian trước kia hầu như ngày nào tôi cũng gặp anh trên au, tối đến tôi lại nhắn tin cho anh, chúng tôi nói chuyện rất nhiều, những câu chuyện cứ dần dần tiếp nối nhau tưởng chừng như vô hạn vậy. Dạo gần đây tôi ít gặp anh, mà cũng không nhận được những tin nhắn của anh thường xuyên như lúc trước nữa, anh bảo đt anh bị hỏng, tôi cũng hi vọng thế, tôi vùi đầu vào học lo cho tương lai nên cũng ít khi lên mạng, mỗi khi nhớ tới anh tôi đều học bài, anh bảo "tương lai của pé sau này sẽ sáng loáng như những vì sao trên trời", tôi cười, tôi không hi vọng nó sáng chói loà như lời anh nói đâu, tôi chỉ cần cuộc sống bình dị như anh thôi là đủ rồi. Tôi nhớ trước đây tôi và anh đã nói với nhau rằng sau này sẽ chung vốn để mở tiệm nét, không biết anh còn nhớ ước mơ này không nhưng tôi luôn hi vọng rằng sau này chúng tôi sẽ thực hiện được điều này. Tôi luôn hi vọng anh luôn gặp được nhiều điều may mắn trong cuộc sống bởi vì anh là người tốt, anh xứng đáng được như vậy và tôi sẽ mãi mãi là bạn tốt của anh, mãi mãi sala nhé.

TÌNH NGHĨA GIANG HỒ


TÌNH NGHĨA GIANG HỒ
"Tôi yêu quí mọi người, yêu quí cuộc sống này. Càng ngày, tôi càng thấy cuộc sống có ý nghĩa biết bao. Thế nhưng, liệu tôi còn bao nhiêu thời gian để thực hiện ước mơ của mình? Tôi còn có may mắn ngồi trên con ngựa Phiên Vũ trắng toát, tay cầm thanh Vô Gian ỷ Thiên Kiếm…", đây là tâm sự của nữ game thủ với nickname tranyeu trong trò chơi game online Võ Lâm Truyền Kì.
Khi viết những dòng này, Vân – tên của nữ game thủ, đang cận kè với cái chết. Có lẽ Vân chỉ muốn trải lòng mình với mọi "bằng hữu võ lâm", những người đã mang đến cho cô niềm tin và sức mạnh.
Thật bất ngờ, bắt đầu từ những dòng tâm sự ấy, bao nhiêu mạch nguồn của cái gọi là "tình nghiã giang hồ" trong thế giới game lập tức được khơi dậy và vỡ oà…
Vân là một cô bé yếu đuối, bị bệnh máu trắng từ nhỏ nên luôn giam mình trong nỗi cô đơn, buồn bã. Từ lâu, cô biết mình có thể ra đi bất cứ lúc nào. Dù bố mẹ động viên, nhưng trong lòng Vân vẫn lo sợ, luôn bi quan trước cái chết. Điều đó khiến cô nhìn cuộc sống qua lăng kính màu đen.
Một lần đi khám bệnh, Vân kết bạn với Tuấn - một game thủ. Tuấn đã giúp cô bạn bệnh tật của mình tham gia vào thế giới ảo trong một trò chơi game online.
Suốt hai năm sau, Vân gắn bó với nhân vật game của mình. Qua chiến công và sự tương thân tương ái của mọi người trong game, khao khát được sống cuả Vân càng mãnh liệt. Vân cười nhiều, ánh mắt long lanh hạnh phúc hơn.
Cô cũng như mọi người, thường quan tâm, thăm hỏi lẫn nhau. Cả hội đã đi tiễn khi gnhe tin một game thủ ở “bang hội” khác bị tai nạn giao thông qua đời. Vân rơi nước mắt, nghĩ đến bản thân : “Liệu khi mình qua đời, có còn ai nhớ đến?”.
Tâm sự đó được Vân chôn chặt trong lòng. Cô cố quên bệnh tật, những cơn đau dữ dội để sống trọn vẹn trong game. Vân muốn lưu giữ hình ảnh đẹp nhất, dũng mãnh nhất của mình trong lòng mọi người.
Khí biết mình sắp đi nước ngoài chữa bệnh, nỗi sợ lại bao trùm lên Vân. Cố biết đó là một trận đấu sinh tử với 25% cơ hội sống sót. Không kiềm lòng được, cô viết bức di thư nói về hạnh phúc khi được sát cánh cùng mọi người và ước mơ cuối đời mình: cưỡi con ngựa Phiên Vũ và cầm thanh Vô Gian Ỷ Thiên Kiếm đi “hành hiệp giang hồ".
Để sở hữu các "bảo bối" này, Vân phải đạt level (cấp độ) rất cao, chiến thắng một số giải đấu nhưng cô không còn đủ thời gian để thực hiên ước mơ ấy.
Ngay lập tức, những lá thư chia sẻ liên tục được gửi đến cho Vân. Không chỉ "đồng môn” mà những thành viên của bang hội khác và cả "kẻ thù" trong trò chơi cũng gửi tới cô hàng ngàn lời an ủi.
Làn sóng chia sẽ tình yêu thương đó đã tác động đến cơ quan chủ quản trò chơi. Họ quyết định giúp cô hoàn thành "ước mơ cuối đời”.
Thế nhưng khi đạt ứơc mơ, Vân đột nhiên nhận ra hạnh phúc không phải ở việc ước mơ có hoàn thành hay không. Hạnh phúc chính là việc ta được chia sẽ và nâng cánh ước mơ đó như thế nào. Chính vì thế, càng cận kè cái chết, Vân càng bình thản đến lạ lùng. Trước ngày đi, Vân nhắn: “đừng quên bang chủ này nhé!".
Tiếc thay, ca mổ đã thất bại. Khi nhận tin Vạn chỉ còn sống được năm ngày, "đồng đạo võ lâm" đã thắp lên ngọn nến trắng như để cầu nguyện phép màu nào đó cho cô.
23 tuổi, Vân còn quá trẻ để ra đi. Dẫu thời gian sống chỉ đếm bằng phút Vân vẫn mỉm cười. Cô thấy hạnh phúc với “tình nghĩa giang hồ" sâu đậm mọi người dành cho mình.
Tình yêu thương in đậm của con người luôn có sức mạnh mãnh liệt dù trong thế giới ảo. Nó có thể không tạo nên kì tích "cải tử hồi sinh", nhưng giúp người ta mỉm cười trước cái chết, biến ước mơ thành sự thật để cuộc sống có giá trị hơn.