Tôi gặp em trong buổi chiều mùa hạ
Lá me bay vương nắng cuối con đường
Đôi mắt thơ ngây hồn nhiên đến lạ
Em chợt cười làm tôi bỗng yêu thương
Tôi chẳng hiểu vì sao tôi đứng lặng
Gió lang thang, gió đến nói thầm thì
Em nhìn tôi, tôi tan đi theo nắng
Chiều dịu dàng, chiều bỗng hoá thành thơ
Ánh mắt ấy tôi chìm vào sâu lắng
Hạ bâng khuâng níu bước tôi về
Em chợt đến, chợt đi như là nắng
Con đường buồn đơn lẻ một trái tim.
Thứ Ba, 30 tháng 9, 2008
HOA HỐNG TRẮNG VÀ HOA HỒNG ĐỎ
“Anh ta là hot boy của trường đấy!”. Có người chỉ anh rồi nói với cô điều đó. Một người bạn của cô còn nói thêm: “Anh ta còn có một cô bạn gái rất xinh đẹp, một đôi thật hoàn hảo!”
Cô tò mò nhìn về phía người con trai ấy một lần nữa. Từ đó. Cô bắt đầu chú ý đến anh… Cô cũng là một người rất xinh đẹp, rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ của các chàng trai thương thầm nhớ trộm cô, nhưng có thể do xuất phát từ sự tò mò, hiếu kì nên cô chỉ chú ý đến anh.
Tất cả những trận bóng rổ có anh tham gia, cô đều đi cổ vũ thật nhiệt tình. Kể cả những hoạt động trong trường từ cuộc thi hùng biện đến các cuộc thi nữ sinh thanh lịch, nếu có mặt anh cô đều tham gia và giành giải cao, bởi vì ngoài xinh đẹp, cô cũng rất thông minh và năng động.
Dần dần, sự nổi tiếng của cô đã gây được sự chú ý từ anh. Sau này họ quen nhau và nhanh chóng trở thành bạn. Hàng ngày, họ cùng nhau đi ăn cơm, cùng đến thư viện đọc sách, cùng đi dã ngoại….
Vào một ngày cuối tuần, bạn gái của anh đang học ở một trường đại học khác tỉnh đến thăm anh. Và hôm đó, trong lúc đưa bạn gái đi dạo chơi trong trường, hai người đã tình cờ gặp cô. Hôm nay trông cô thật xinh đẹp và đáng yêu với bộ váy trắng dễ thương và mái tóc đuôi gà buộc cao tinh nghịch.
Nhìn thấy anh, cô mỉm cười thật tươi “chào sư huynh”, sau đó cô quay đi bước rất nhanh. Ánh mắt anh vẫn bần thần theo dõi cô rất lâu. Bạn gái anh khẽ trầm trồ “Cô gái đó thật xinh đẹp”. Thực ra lúc này cô vẫn mong chờ anh nói một tiếng : “Thực ra trông em còn xinh đẹp hơn!”. Nhưng anh đã không nói bất cứ điều gì. Bạn gái anh cũng là một người rất thông minh, cô nhanh chóng chuyển sang đề tài khác, coi như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ là nụ cười trên môi cô không còn rạng rỡ như ban đầu nữa, còn trong đầu anh chỉ có hình bóng của tà váy trắng thướt tha…Sau khi tiễn bạn gái trở về trường, trong đầu anh quay cuồng với bao suy nghĩ. Rốt cuộc giữa hai người con gái xinh đẹp và giỏi giang như vậy, anh nên chọn ai?
Và cả buổi chiều hôm đó, anh ngồi bần thần trong công viên để tìm đáp án cho mình. Anh bắt đầu nghĩ đến những lần cãi vã cùng bạn gái, những lúc hai người bất đồng không hiểu nhau, rồi nghĩ về cô anh lại thầm mỉm cười.
Cô thật trẻ trung và đáng yêu, dường như ở bên cô anh chưa bao giờ biết buồn phiền. Và rồi ngay trong đêm hôm đó, anh đã chia tay với bạn gái và lựa chọn cô. Bạn gái anh cũng là người rất hiểu biết, dù rất đau lòng nhưng cô vẫn thanh thản để anh ra đi.
Mọi người đều nói anh thật may mắn. Đúng vậy, cuộc đời con người có thể gặp được một người vừa xinh đẹp vừa giỏi giang đã là một điều hiếm có. Còn anh thật hạnh phúc vì một lúc đã có hai người như thế yêu anh. Hơn thế, người con gái bị anh bỏ rơi cũng lại là một người thật hiểu biết và độ lượng. Nhưng thật chẳng ngờ, khi anh và cô bắt đầu chính thức yêu nhau thì giữa họ bắt đầu nảy sinh xung đột. Họ lại cãi nhau giống như ngày xưa khi anh cãi nhau với người yêu cũ.
Lúc này anh lại thấy hối hận về sự vội vàng của mình. Anh nghĩ đến tất cả những điều tốt đẹp của bạn gái cũ, nghĩ đến niềm vui trước đây mình có được và thấy cô thật trẻ con và tẻ nhạt. Cứ như thế, họ ở bên nhau trong những trận cãi vã không dứt và cuối cùng cũng vào một đêm trước khi tốt nghiệp, anh và cô chia tay…
Sau này, anh gặp lại người bạn gái cũ của mình, thật trùng hợp, họ lại cùng làm chung trong một công ty và anh đã chủ động muốn nối lại tình cảm với cô nhưng cô chỉ cười và đã cự tuyệt anh.
Cô tặng anh một quyển tiểu thuyết mang tên “Hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ”. Lời tựa quyển sách viết “Lựa chọn hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng sẽ trở thành quốc sắc thiên hương, lựa chọn hoa hồng trắng, hoa hồng đỏ lại chính là vật báu vô gía.” Sau đó cô cười nói với anh “cả đời này anh không bao giờ có thể thoả mãn được với sự lựa chọn của mình cả!”
Nhìn bóng người yêu cũ khuất xa, anh đứng chết lặng, giờ đây, anh mới chợt hiểu ra một chân lý “ Tình yêu cũng giống như khi mình chọn một bông hồng vậy. Nếu hai bông hồng đều đẹp, dù ta lựa chọn bất kì bông nào thì bông hồng kia cũng sẽ trở thành sự nuối tiếc khôn nguôi, bởi vì xưa nay vật mà ta không thể sở hữu mới chính là vật quý giá nhất!”.
Cô tò mò nhìn về phía người con trai ấy một lần nữa. Từ đó. Cô bắt đầu chú ý đến anh… Cô cũng là một người rất xinh đẹp, rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ của các chàng trai thương thầm nhớ trộm cô, nhưng có thể do xuất phát từ sự tò mò, hiếu kì nên cô chỉ chú ý đến anh.
Tất cả những trận bóng rổ có anh tham gia, cô đều đi cổ vũ thật nhiệt tình. Kể cả những hoạt động trong trường từ cuộc thi hùng biện đến các cuộc thi nữ sinh thanh lịch, nếu có mặt anh cô đều tham gia và giành giải cao, bởi vì ngoài xinh đẹp, cô cũng rất thông minh và năng động.
Dần dần, sự nổi tiếng của cô đã gây được sự chú ý từ anh. Sau này họ quen nhau và nhanh chóng trở thành bạn. Hàng ngày, họ cùng nhau đi ăn cơm, cùng đến thư viện đọc sách, cùng đi dã ngoại….
Vào một ngày cuối tuần, bạn gái của anh đang học ở một trường đại học khác tỉnh đến thăm anh. Và hôm đó, trong lúc đưa bạn gái đi dạo chơi trong trường, hai người đã tình cờ gặp cô. Hôm nay trông cô thật xinh đẹp và đáng yêu với bộ váy trắng dễ thương và mái tóc đuôi gà buộc cao tinh nghịch.
Nhìn thấy anh, cô mỉm cười thật tươi “chào sư huynh”, sau đó cô quay đi bước rất nhanh. Ánh mắt anh vẫn bần thần theo dõi cô rất lâu. Bạn gái anh khẽ trầm trồ “Cô gái đó thật xinh đẹp”. Thực ra lúc này cô vẫn mong chờ anh nói một tiếng : “Thực ra trông em còn xinh đẹp hơn!”. Nhưng anh đã không nói bất cứ điều gì. Bạn gái anh cũng là một người rất thông minh, cô nhanh chóng chuyển sang đề tài khác, coi như không có chuyện gì xảy ra. Chỉ là nụ cười trên môi cô không còn rạng rỡ như ban đầu nữa, còn trong đầu anh chỉ có hình bóng của tà váy trắng thướt tha…Sau khi tiễn bạn gái trở về trường, trong đầu anh quay cuồng với bao suy nghĩ. Rốt cuộc giữa hai người con gái xinh đẹp và giỏi giang như vậy, anh nên chọn ai?
Và cả buổi chiều hôm đó, anh ngồi bần thần trong công viên để tìm đáp án cho mình. Anh bắt đầu nghĩ đến những lần cãi vã cùng bạn gái, những lúc hai người bất đồng không hiểu nhau, rồi nghĩ về cô anh lại thầm mỉm cười.
Cô thật trẻ trung và đáng yêu, dường như ở bên cô anh chưa bao giờ biết buồn phiền. Và rồi ngay trong đêm hôm đó, anh đã chia tay với bạn gái và lựa chọn cô. Bạn gái anh cũng là người rất hiểu biết, dù rất đau lòng nhưng cô vẫn thanh thản để anh ra đi.
Mọi người đều nói anh thật may mắn. Đúng vậy, cuộc đời con người có thể gặp được một người vừa xinh đẹp vừa giỏi giang đã là một điều hiếm có. Còn anh thật hạnh phúc vì một lúc đã có hai người như thế yêu anh. Hơn thế, người con gái bị anh bỏ rơi cũng lại là một người thật hiểu biết và độ lượng. Nhưng thật chẳng ngờ, khi anh và cô bắt đầu chính thức yêu nhau thì giữa họ bắt đầu nảy sinh xung đột. Họ lại cãi nhau giống như ngày xưa khi anh cãi nhau với người yêu cũ.
Lúc này anh lại thấy hối hận về sự vội vàng của mình. Anh nghĩ đến tất cả những điều tốt đẹp của bạn gái cũ, nghĩ đến niềm vui trước đây mình có được và thấy cô thật trẻ con và tẻ nhạt. Cứ như thế, họ ở bên nhau trong những trận cãi vã không dứt và cuối cùng cũng vào một đêm trước khi tốt nghiệp, anh và cô chia tay…
Sau này, anh gặp lại người bạn gái cũ của mình, thật trùng hợp, họ lại cùng làm chung trong một công ty và anh đã chủ động muốn nối lại tình cảm với cô nhưng cô chỉ cười và đã cự tuyệt anh.
Cô tặng anh một quyển tiểu thuyết mang tên “Hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ”. Lời tựa quyển sách viết “Lựa chọn hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng sẽ trở thành quốc sắc thiên hương, lựa chọn hoa hồng trắng, hoa hồng đỏ lại chính là vật báu vô gía.” Sau đó cô cười nói với anh “cả đời này anh không bao giờ có thể thoả mãn được với sự lựa chọn của mình cả!”
Nhìn bóng người yêu cũ khuất xa, anh đứng chết lặng, giờ đây, anh mới chợt hiểu ra một chân lý “ Tình yêu cũng giống như khi mình chọn một bông hồng vậy. Nếu hai bông hồng đều đẹp, dù ta lựa chọn bất kì bông nào thì bông hồng kia cũng sẽ trở thành sự nuối tiếc khôn nguôi, bởi vì xưa nay vật mà ta không thể sở hữu mới chính là vật quý giá nhất!”.
Nhãn:
truyện sưu tầm
bài học
Chuyện kể rằng có một con chim nhỏ đang trên đường bay về phương Nam chống rét. Nhưng vì trời rét quá nên nó không bay được nữa và rơi xuống bất tỉnh trên một cánh đồng. Một con bò đang ăn cỏ gần đó đã ị một bãi lên người nó, chính bãi phân bò đã sưởi ấm cho con chim. Nó tỉnh giấc, vui mừng cất tiếng kêu. Một con mèo đi ngang qua, nghe tiếng kêu đã lôi con chim ra khỏi bãi phân bò và đã ăn thịt nó.
Và bài học rút ra ở đây là : “Người đẩy ta xuống tận cùng tối tăm, bẩn thỉu không hẳn đã xấu. Kẻ lôi ta ra khỏi đó cũng chưa hẳn đã tốt.
Và bài học rút ra ở đây là : “Người đẩy ta xuống tận cùng tối tăm, bẩn thỉu không hẳn đã xấu. Kẻ lôi ta ra khỏi đó cũng chưa hẳn đã tốt.
Nhãn:
bài học cuộc sống
Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2008
Game và cuộc sống của tôi
Game và cuộc sống của tôi
Đọc song câu chuyện này tôi cho rằng game có mặt xấu nhưng cũng có mặt tốt của nó, bản thân tôi trước đây không bao giờ chơi game thế mà sau khi thi ĐH song tôi bắt dầu chơi au và tôi cảm thấy rất thú vị khi được kết bạn với nhiều người bạn mới và có thể nói ra tâm sự của mình một cách thoải mái mà không ngại ngùng gì cả vì dẫu sao đó cũng chỉ là một trò chơi và những người tham gia trong trò chơi đó rốt cuộc cũgn chỉ là những nhân vật ảo mà thôi. Nhân vật của tôi là BaBy, tôi iu wí nó lắm, nó là hiện thân của tôi, mặc dù ở ngoài đời tôi chẳng được nhí nhảnh và dễ thương như BaBy. Tôi vốn nhút nhát, ít tiếp xúc với người khác, có lẽ vì thế mà khả năng giao tiếp của tôi khá tệ, nhất là đối với boy. Để khắc phục nhược điểm của mình ,tôi đã tìm cách kết bạn với rất nhiều người bạn thông wa trò chơi game online nhưng mọi chuyện không dễ dàng như tôi nghĩ, nói chuyện trên mạng và mặt đối mặt là 2 chuyện hoàn toàn khác xa nhau. Trên thế ảo tôi tha hồ trò chiện dzới các bạn nam, có người nhỏ tuổi hơn tôi, có người lớn tuổi hơn tôi, tôi có thể bông đùa với họ một cách thoải mái nhưng khi họ đề nghị gặp mặt ngoài đời thì tôi lóng nga, lóng ngóng, không biết trò chiện gì, cứ yên lặng chịu trận, nhiều khi tôi cảm thấy mình chẳng khác gì cậy cột điện biết nói.
Thế giới ảo đem tới cho chúng ta niềm vui và cả nỗi buồn, đối với người khác tôi không biết nhưng đới với tôi au không đơn giản chỉ là một trò chơi mà nó còn là nơi để tôi chia sẽ, trút những nỗi bực dọc khó chịu trong lòng. Ở đó có những người bạn ảo, có những người tôi chưa từng gặp mặt như anh thầy bói nhưng họ luôn xuất hiện rất đúng lúc để nghe tôi than thở đủ thứ chuyện trên đời này mà chẳng hề ca thán, những câu chuyện không đầu, không đũa mà chắc là tôi không thể tự mình nói ra ở ngoài đời được.
Tôi không nhớ là mình gặp anh khi nào nhưng khi anh đi vào room tôi, rất ấn tượng với cách gọi tôi là pé, là từ tôi rất thích dùng để chỉ mình. Anh vui tính, và khả năng 8 của anh cũng chẳng thua tôi là mấy, có lẽ vì thế mà trong lần gặp đầu tiên tôi và anh đã có khá nhiều chuyện để nói với nhau. Anh trông coi tiệm nét phụ gia đình nên tôi có cơ hội gặp anh nhiều hơn, những khi tôi buồn cần người nói chuyện, chỉ cần tôi nhắn tin là anh xuất hiện, anh nghe tôi ca cải lương hàng tiếng đồng hồ, thi thoảng thêm vào vài ba câu đùa rất dễ thương để tôi vơi đi nỗi buồn. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi gặp được một người bạn tốt như vậy. Anh luôn giúp đỡ tôi, mỗi khi làm NV gặp khó khăn anh đều giúp tôi và có một lần anh làm tôi xúc động thưc sự khi anh thức khuya làm song NVTT cho tôi, anh đã thực hiện được lời hứa với tôi, lời hứa mà tôi đã wên tự thưở nào. Tối đó tôi và anh đã thi nhau xem ai thức được tới sáng tôi đã tự tin rằng tôi sẽ thắng anh nhưng cuối cùng tôi lại thua, anh thắng tôi nhưng anh lại bảo tôi rằng "con gái không nên thức khuya". Tôi chỉ cười hìhì vì tôi thức khuya không phải vì tôi thích vậy mà bởi tôi muốn được thức cùng anh, chỉ vậy mà thôi.Anh là người bạn luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu tôi trong khi tôi chỉ là một người bạn lun lun lắng nghe nhưng lâu lâu mới hỉu của anh. Cũng có lúc anh bùn, anh nói chuyện với tôi, tôi rất vui vì anh đã tin tưởng tôi, chia sẽ những niềm vui nỗi buồn với tôi, đối với tôi anh là một người tốt, thật là tốt.
Kết đôi với ox nhưng rất ít khi tôi gặp ox, hầu như tôi lên mạng chỉ để gặp anh, tôi nhờ anh làm ox tôi, nhảy au chung dzới tôi, thậm chí làm lễ thành hôn, tôi cũng nhờ anh làm, có lẽ vì anh pro, có lẽ anh nhảy au giỏi nên tôi tín nhiệm anh thay mặt ox tôi chăng? tôi không biết, chỉ biết rằng gặp anh tôi rất vui.
Tôi không nhớ chính xác nhưng hình như tôi quen anh cũng khá lâu rồi, thời gian trước kia hầu như ngày nào tôi cũng gặp anh trên au, tối đến tôi lại nhắn tin cho anh, chúng tôi nói chuyện rất nhiều, những câu chuyện cứ dần dần tiếp nối nhau tưởng chừng như vô hạn vậy. Dạo gần đây tôi ít gặp anh, mà cũng không nhận được những tin nhắn của anh thường xuyên như lúc trước nữa, anh bảo đt anh bị hỏng, tôi cũng hi vọng thế, tôi vùi đầu vào học lo cho tương lai nên cũng ít khi lên mạng, mỗi khi nhớ tới anh tôi đều học bài, anh bảo "tương lai của pé sau này sẽ sáng loáng như những vì sao trên trời", tôi cười, tôi không hi vọng nó sáng chói loà như lời anh nói đâu, tôi chỉ cần cuộc sống bình dị như anh thôi là đủ rồi. Tôi nhớ trước đây tôi và anh đã nói với nhau rằng sau này sẽ chung vốn để mở tiệm nét, không biết anh còn nhớ ước mơ này không nhưng tôi luôn hi vọng rằng sau này chúng tôi sẽ thực hiện được điều này. Tôi luôn hi vọng anh luôn gặp được nhiều điều may mắn trong cuộc sống bởi vì anh là người tốt, anh xứng đáng được như vậy và tôi sẽ mãi mãi là bạn tốt của anh, mãi mãi sala nhé.
Đọc song câu chuyện này tôi cho rằng game có mặt xấu nhưng cũng có mặt tốt của nó, bản thân tôi trước đây không bao giờ chơi game thế mà sau khi thi ĐH song tôi bắt dầu chơi au và tôi cảm thấy rất thú vị khi được kết bạn với nhiều người bạn mới và có thể nói ra tâm sự của mình một cách thoải mái mà không ngại ngùng gì cả vì dẫu sao đó cũng chỉ là một trò chơi và những người tham gia trong trò chơi đó rốt cuộc cũgn chỉ là những nhân vật ảo mà thôi. Nhân vật của tôi là BaBy, tôi iu wí nó lắm, nó là hiện thân của tôi, mặc dù ở ngoài đời tôi chẳng được nhí nhảnh và dễ thương như BaBy. Tôi vốn nhút nhát, ít tiếp xúc với người khác, có lẽ vì thế mà khả năng giao tiếp của tôi khá tệ, nhất là đối với boy. Để khắc phục nhược điểm của mình ,tôi đã tìm cách kết bạn với rất nhiều người bạn thông wa trò chơi game online nhưng mọi chuyện không dễ dàng như tôi nghĩ, nói chuyện trên mạng và mặt đối mặt là 2 chuyện hoàn toàn khác xa nhau. Trên thế ảo tôi tha hồ trò chiện dzới các bạn nam, có người nhỏ tuổi hơn tôi, có người lớn tuổi hơn tôi, tôi có thể bông đùa với họ một cách thoải mái nhưng khi họ đề nghị gặp mặt ngoài đời thì tôi lóng nga, lóng ngóng, không biết trò chiện gì, cứ yên lặng chịu trận, nhiều khi tôi cảm thấy mình chẳng khác gì cậy cột điện biết nói.
Thế giới ảo đem tới cho chúng ta niềm vui và cả nỗi buồn, đối với người khác tôi không biết nhưng đới với tôi au không đơn giản chỉ là một trò chơi mà nó còn là nơi để tôi chia sẽ, trút những nỗi bực dọc khó chịu trong lòng. Ở đó có những người bạn ảo, có những người tôi chưa từng gặp mặt như anh thầy bói nhưng họ luôn xuất hiện rất đúng lúc để nghe tôi than thở đủ thứ chuyện trên đời này mà chẳng hề ca thán, những câu chuyện không đầu, không đũa mà chắc là tôi không thể tự mình nói ra ở ngoài đời được.
Tôi không nhớ là mình gặp anh khi nào nhưng khi anh đi vào room tôi, rất ấn tượng với cách gọi tôi là pé, là từ tôi rất thích dùng để chỉ mình. Anh vui tính, và khả năng 8 của anh cũng chẳng thua tôi là mấy, có lẽ vì thế mà trong lần gặp đầu tiên tôi và anh đã có khá nhiều chuyện để nói với nhau. Anh trông coi tiệm nét phụ gia đình nên tôi có cơ hội gặp anh nhiều hơn, những khi tôi buồn cần người nói chuyện, chỉ cần tôi nhắn tin là anh xuất hiện, anh nghe tôi ca cải lương hàng tiếng đồng hồ, thi thoảng thêm vào vài ba câu đùa rất dễ thương để tôi vơi đi nỗi buồn. Tôi thầm cảm ơn ông trời đã cho tôi gặp được một người bạn tốt như vậy. Anh luôn giúp đỡ tôi, mỗi khi làm NV gặp khó khăn anh đều giúp tôi và có một lần anh làm tôi xúc động thưc sự khi anh thức khuya làm song NVTT cho tôi, anh đã thực hiện được lời hứa với tôi, lời hứa mà tôi đã wên tự thưở nào. Tối đó tôi và anh đã thi nhau xem ai thức được tới sáng tôi đã tự tin rằng tôi sẽ thắng anh nhưng cuối cùng tôi lại thua, anh thắng tôi nhưng anh lại bảo tôi rằng "con gái không nên thức khuya". Tôi chỉ cười hìhì vì tôi thức khuya không phải vì tôi thích vậy mà bởi tôi muốn được thức cùng anh, chỉ vậy mà thôi.Anh là người bạn luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu tôi trong khi tôi chỉ là một người bạn lun lun lắng nghe nhưng lâu lâu mới hỉu của anh. Cũng có lúc anh bùn, anh nói chuyện với tôi, tôi rất vui vì anh đã tin tưởng tôi, chia sẽ những niềm vui nỗi buồn với tôi, đối với tôi anh là một người tốt, thật là tốt.
Kết đôi với ox nhưng rất ít khi tôi gặp ox, hầu như tôi lên mạng chỉ để gặp anh, tôi nhờ anh làm ox tôi, nhảy au chung dzới tôi, thậm chí làm lễ thành hôn, tôi cũng nhờ anh làm, có lẽ vì anh pro, có lẽ anh nhảy au giỏi nên tôi tín nhiệm anh thay mặt ox tôi chăng? tôi không biết, chỉ biết rằng gặp anh tôi rất vui.
Tôi không nhớ chính xác nhưng hình như tôi quen anh cũng khá lâu rồi, thời gian trước kia hầu như ngày nào tôi cũng gặp anh trên au, tối đến tôi lại nhắn tin cho anh, chúng tôi nói chuyện rất nhiều, những câu chuyện cứ dần dần tiếp nối nhau tưởng chừng như vô hạn vậy. Dạo gần đây tôi ít gặp anh, mà cũng không nhận được những tin nhắn của anh thường xuyên như lúc trước nữa, anh bảo đt anh bị hỏng, tôi cũng hi vọng thế, tôi vùi đầu vào học lo cho tương lai nên cũng ít khi lên mạng, mỗi khi nhớ tới anh tôi đều học bài, anh bảo "tương lai của pé sau này sẽ sáng loáng như những vì sao trên trời", tôi cười, tôi không hi vọng nó sáng chói loà như lời anh nói đâu, tôi chỉ cần cuộc sống bình dị như anh thôi là đủ rồi. Tôi nhớ trước đây tôi và anh đã nói với nhau rằng sau này sẽ chung vốn để mở tiệm nét, không biết anh còn nhớ ước mơ này không nhưng tôi luôn hi vọng rằng sau này chúng tôi sẽ thực hiện được điều này. Tôi luôn hi vọng anh luôn gặp được nhiều điều may mắn trong cuộc sống bởi vì anh là người tốt, anh xứng đáng được như vậy và tôi sẽ mãi mãi là bạn tốt của anh, mãi mãi sala nhé.
TÌNH NGHĨA GIANG HỒ
TÌNH NGHĨA GIANG HỒ
"Tôi yêu quí mọi người, yêu quí cuộc sống này. Càng ngày, tôi càng thấy cuộc sống có ý nghĩa biết bao. Thế nhưng, liệu tôi còn bao nhiêu thời gian để thực hiện ước mơ của mình? Tôi còn có may mắn ngồi trên con ngựa Phiên Vũ trắng toát, tay cầm thanh Vô Gian ỷ Thiên Kiếm…", đây là tâm sự của nữ game thủ với nickname tranyeu trong trò chơi game online Võ Lâm Truyền Kì.
Khi viết những dòng này, Vân – tên của nữ game thủ, đang cận kè với cái chết. Có lẽ Vân chỉ muốn trải lòng mình với mọi "bằng hữu võ lâm", những người đã mang đến cho cô niềm tin và sức mạnh.
Thật bất ngờ, bắt đầu từ những dòng tâm sự ấy, bao nhiêu mạch nguồn của cái gọi là "tình nghiã giang hồ" trong thế giới game lập tức được khơi dậy và vỡ oà…
Vân là một cô bé yếu đuối, bị bệnh máu trắng từ nhỏ nên luôn giam mình trong nỗi cô đơn, buồn bã. Từ lâu, cô biết mình có thể ra đi bất cứ lúc nào. Dù bố mẹ động viên, nhưng trong lòng Vân vẫn lo sợ, luôn bi quan trước cái chết. Điều đó khiến cô nhìn cuộc sống qua lăng kính màu đen.
Một lần đi khám bệnh, Vân kết bạn với Tuấn - một game thủ. Tuấn đã giúp cô bạn bệnh tật của mình tham gia vào thế giới ảo trong một trò chơi game online.
Suốt hai năm sau, Vân gắn bó với nhân vật game của mình. Qua chiến công và sự tương thân tương ái của mọi người trong game, khao khát được sống cuả Vân càng mãnh liệt. Vân cười nhiều, ánh mắt long lanh hạnh phúc hơn.
Cô cũng như mọi người, thường quan tâm, thăm hỏi lẫn nhau. Cả hội đã đi tiễn khi gnhe tin một game thủ ở “bang hội” khác bị tai nạn giao thông qua đời. Vân rơi nước mắt, nghĩ đến bản thân : “Liệu khi mình qua đời, có còn ai nhớ đến?”.
Tâm sự đó được Vân chôn chặt trong lòng. Cô cố quên bệnh tật, những cơn đau dữ dội để sống trọn vẹn trong game. Vân muốn lưu giữ hình ảnh đẹp nhất, dũng mãnh nhất của mình trong lòng mọi người.
Khí biết mình sắp đi nước ngoài chữa bệnh, nỗi sợ lại bao trùm lên Vân. Cố biết đó là một trận đấu sinh tử với 25% cơ hội sống sót. Không kiềm lòng được, cô viết bức di thư nói về hạnh phúc khi được sát cánh cùng mọi người và ước mơ cuối đời mình: cưỡi con ngựa Phiên Vũ và cầm thanh Vô Gian Ỷ Thiên Kiếm đi “hành hiệp giang hồ".
Để sở hữu các "bảo bối" này, Vân phải đạt level (cấp độ) rất cao, chiến thắng một số giải đấu nhưng cô không còn đủ thời gian để thực hiên ước mơ ấy.
Ngay lập tức, những lá thư chia sẻ liên tục được gửi đến cho Vân. Không chỉ "đồng môn” mà những thành viên của bang hội khác và cả "kẻ thù" trong trò chơi cũng gửi tới cô hàng ngàn lời an ủi.
Làn sóng chia sẽ tình yêu thương đó đã tác động đến cơ quan chủ quản trò chơi. Họ quyết định giúp cô hoàn thành "ước mơ cuối đời”.
Thế nhưng khi đạt ứơc mơ, Vân đột nhiên nhận ra hạnh phúc không phải ở việc ước mơ có hoàn thành hay không. Hạnh phúc chính là việc ta được chia sẽ và nâng cánh ước mơ đó như thế nào. Chính vì thế, càng cận kè cái chết, Vân càng bình thản đến lạ lùng. Trước ngày đi, Vân nhắn: “đừng quên bang chủ này nhé!".
Tiếc thay, ca mổ đã thất bại. Khi nhận tin Vạn chỉ còn sống được năm ngày, "đồng đạo võ lâm" đã thắp lên ngọn nến trắng như để cầu nguyện phép màu nào đó cho cô.
23 tuổi, Vân còn quá trẻ để ra đi. Dẫu thời gian sống chỉ đếm bằng phút Vân vẫn mỉm cười. Cô thấy hạnh phúc với “tình nghĩa giang hồ" sâu đậm mọi người dành cho mình.
Tình yêu thương in đậm của con người luôn có sức mạnh mãnh liệt dù trong thế giới ảo. Nó có thể không tạo nên kì tích "cải tử hồi sinh", nhưng giúp người ta mỉm cười trước cái chết, biến ước mơ thành sự thật để cuộc sống có giá trị hơn.
Nhãn:
truyện sưu tầm
Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008
ranh ngôn truyền wa chát
- Gà mà không cúm là con gà bông. Gà chưa dính cúm thì ta làm lông. Ði loanh quanh trong sân túm con gà, túm con gà. Ðem ngay vô bên trong nhúng vô nồi, nhúng vô nồi...
- "Thuê bao quí khách vừa gọi... hiện đang... nằm cạnh một thuê bao khác. Xin quí khách vui lòng gọi lại sau".
- Anh xa em 15 ngày mà anh cứ tưởng chừng như... nửa tháng.
- Chỉ có bia mới hiểu, bụng mênh mông nhường nào. Chỉ có bụng mới biết, bia đi đâu về đâu.
- Đừng bao giờ xem tivi mà quên chưa cắm điện, và nhớ là đang ăn thì không được đánh răng đâu đấy.
- Em ơi có yêu anh thì nói mau lên để anh còn đi tỏ tình với mấy đám khác nữa.
- Nàng đẹp và thánh thiện làm sao, nàng ngây thơ và dễ thương làm sao, tôi rất thích nàng, và tôi đã phát hiện ra nàng trong trường... mầm non mẫu giáo lớn.
- Con gái đẹp là con gái trong mơ, con gái ngoan là con gái... trong nhà trẻ.
- Tôi xin trân trọng thông báo với bạn để bạn thông báo với những người khác rằng hôm nay chẳng có gì để thông báo cả.
- Thà ngu vì thiếu i-ốt còn hơn là có i-ốt mà vẫn ngu.
- Tình yêu là một giấc mơ dài ngọt ngào, và hôn nhân là chiếc đồng hồ báo thức.
- Em nai vàng ngơ ngác. Quần chết bác ngựa săn.
- Trông bạn quen quen, hình như tớ... chưa gặp bao giờ.
- Khi bạn gặp chó dại hay rắn độc thì bạn hãy đứng yên để cho nó cắn, vì có chạy thì nó cũng... vẫn đuổi theo cắn!!!
- "Thuê bao quí khách vừa gọi... hiện đang... nằm cạnh một thuê bao khác. Xin quí khách vui lòng gọi lại sau".
- Anh xa em 15 ngày mà anh cứ tưởng chừng như... nửa tháng.
- Chỉ có bia mới hiểu, bụng mênh mông nhường nào. Chỉ có bụng mới biết, bia đi đâu về đâu.
- Đừng bao giờ xem tivi mà quên chưa cắm điện, và nhớ là đang ăn thì không được đánh răng đâu đấy.
- Em ơi có yêu anh thì nói mau lên để anh còn đi tỏ tình với mấy đám khác nữa.
- Nàng đẹp và thánh thiện làm sao, nàng ngây thơ và dễ thương làm sao, tôi rất thích nàng, và tôi đã phát hiện ra nàng trong trường... mầm non mẫu giáo lớn.
- Con gái đẹp là con gái trong mơ, con gái ngoan là con gái... trong nhà trẻ.
- Tôi xin trân trọng thông báo với bạn để bạn thông báo với những người khác rằng hôm nay chẳng có gì để thông báo cả.
- Thà ngu vì thiếu i-ốt còn hơn là có i-ốt mà vẫn ngu.
- Tình yêu là một giấc mơ dài ngọt ngào, và hôn nhân là chiếc đồng hồ báo thức.
- Em nai vàng ngơ ngác. Quần chết bác ngựa săn.
- Trông bạn quen quen, hình như tớ... chưa gặp bao giờ.
- Khi bạn gặp chó dại hay rắn độc thì bạn hãy đứng yên để cho nó cắn, vì có chạy thì nó cũng... vẫn đuổi theo cắn!!!
Nhãn:
sock
ca rao của sinh viên
Sinh viên mà chẳng làm thêm
Thế nào cũng mắc chứng viêm túi quần.
o0o
Yêu anh em có hối hận không?
o0o
Yêu anh em có hối hận không?
Ta dìu nhau đi dưới bóng nợ nần.
o0o
Bao giờ bố gửi tiền ra
o0o
Bao giờ bố gửi tiền ra
Trả hết nợ quán thì ta mới cười
Bao giờ điểm chín điểm mười
Không phải thi lại thì đời mới vui
Nhãn:
dã man
thư tình xuyên thế kỉ
Gửi người con gái anh yêu!
Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen.
Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được,ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ, không có tiền mà phải xài card.Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : "Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không".Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :" Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng". Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng ...Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.
Hôn em như cún con hôn mèo con!
Hà nội một ngày buồn như con chuồn chuồn, tháng chán như con cá rán, năm đen như con mèo hen.
Em yêu dấu, người em như cái đấu, tóc em xù như lông gấu, tuy em hơi cá sấu nhưng anh vẫn yêu em nung nấu. Ðêm nay ngồi sửa xe mãi mà chẳng được,ngủ thì chẳng xong, nhìn trăng cao tít mít, anh quyết ngồi cong đít viết thư cho em, không gian bốn bề im ắng chỉ có tiếng ếch kêu và âm thanh như tiếng đàn violon du dương nhẹ nhàng của đàn muỗi đang vây quanh anh.Em có biết rằng anh nhớ em nhiều lắm không? Anh ăn không ngon nhưng ngủ như điên, anh đi giầy quên đi tất, ăn sáng quên đánh răng, anh dùng xăng vo gạo, anh khờ khạo cũng chỉ vì yêu em đó.Khổ thân anh khi chúng bạn toàn là những đứa không có nhà phải ở trong biệt thự, không có xe đạp mà phải ngồi lăncuđơ, không có tiền mà phải xài card.Anh thì cái gì cũng có chỉ không có mỗi tiền. Anh xin tình nguyện dâng hiến cho em tấm thân trong trắng như tờ giấy than của anh cho em. Tấm thân của anh tuy đang mang trong người hai dòng máu nhưng vẫn còn là hàng xài được một số thứ. Anh chỉ muốn những gì của em là của anh và những gì của anh là của riêng, của nhầm là của chung. Em có biết rằng anh yêu em từ khi anh thấy em lon ton như con chó con cùng mấy đứa bạn cùng là lũ quỷ cái đánh 1 thằng bạn nhỏ xíu. Anh sẽ làm tất cả để cho em vui. Ranh ngôn có câu : "Không có việc gì khó, chỉ sợ tiền không nhiều, đào cống và lấp bể, cố làm cũng thành không".Em đừng buồn vì những lời bạn anh nói nhé, nó nói em :" Nhìn xa cứ tưởng con người, nhìn gần mới biết đười ươi xổng chuồng". Anh đau lắm nhưng không sao, bôi cao sẽ khỏi, không khỏi ăn tỏi sẽ hết, không hết cho chết là vừa.Về nhà anh không nuốt trôi cơm cố gắng lắm mới chỉ có 6 bát phở. Một lần và mãi mãi anh muốn nói với em rằng anh yêu em như que kem mút dở, như dưa bở với đường, như lọ tương ngâm cà pháo, như con báo với cánh rừng, như muối vừng với lạc, như lão Hạc với con chó vàng ...Thôi mệt quá rồi anh đành phanh bút ở đây. Chào em và yêu em nhiều, chúc em gặp nhiều ác mộng, anh sẽ hiện ra để cùng em chạy trốn.
Hôn em như cún con hôn mèo con!
Thứ Ba, 23 tháng 9, 2008
chà dzui ghê cơ hi
hìhì, đổi được cái layout nhìn đẹp mắt ghê cơ, tìm kiếm điều mới lạ thật là thú vị, hum ni làm phải hi sinh buổi ngủ trưa làm blog cũng dzui thik ^^!, hem biết vít gì lên blog ta, thui thì post nhạc post hình lên là đủ gòi, màu mè wé cho sock chơi keke
Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008
1 tuần nữa trôi wa
lại thêm tuần nữa trôi wa, hjx time đi mau thật, dạo nì hem post bài, cả tuần hem cóa bài nào hít tại mạng blogger kém wá, lên toàn bị đứng, bx ghê>"<
cóa game trang điểm dành cho các bạn girl mà boy chơi cũng hem seo keke
cóa game trang điểm dành cho các bạn girl mà boy chơi cũng hem seo keke
Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2008
định nghĩa chồng
Chồng là người trước khi cưới thường đến chỗ hẹn sớm hơn nhưng sau khi cưới lại về nhà muộn hơn.
Trước khi cưới, chàng thường để ý đến khuôn mặt người yêu xem có xinh đẹp không; nhưng sau khi cưới lại hay để ý xem vợ có biết nấu nướng hay không.
Chồng là người trước khi cưới thường tặng hoa hồng cho người yêu, sau khi cưới lại đưa lương cho vợ.
Chồng là người trước khi cưới thường giữ đúng lời hứa nhưng sau khi cưới rồi thì "thất hứa".
Chồng là người trước khi cưới giống như một thiên thần, sau khi cưới giống như một ông chủ.
Chồng là người trước khi cưới thường chú ý ăn mặc chải chuốt trước mặt người yêu nhưng sau khi cưới lại biến thành một người luộm thuộm cẩu thả.
Chồng là người trước khi cưới có thể ngồi hàng giờ nghe bạn ba hoa về những câu chuyện không đầu không cuối; nhưng cưới vợ về rồi thì chỉ thích người khác nghe mình nói.
Chồng là người trước khi cưới thường bị người yêu tra khảo về các mối quan hệ; nhưng cưới vợ về rồi thì chuyển sang tra khảo vợ.
Chồng là người trước khi cưới khen vợ tương lai của mình đẹp nhất, cưới vợ rồi lại khen vợ người đàn ông hàng xóm đẹp.
Chồng là người trước khi cưới đi chơi với cái ví nặng tiền, sau khi cưới trong túi chỉ còn lại vài đồng xu lẻ.
Chồng là người trước khi cưới có chuyện gì cũng muốn tâm sự nhưng sau khi cưới thường thu mình lại một chỗ trầm lắng, suy tư...
Trước khi cưới, chàng thường để ý đến khuôn mặt người yêu xem có xinh đẹp không; nhưng sau khi cưới lại hay để ý xem vợ có biết nấu nướng hay không.
Chồng là người trước khi cưới thường tặng hoa hồng cho người yêu, sau khi cưới lại đưa lương cho vợ.
Chồng là người trước khi cưới thường giữ đúng lời hứa nhưng sau khi cưới rồi thì "thất hứa".
Chồng là người trước khi cưới giống như một thiên thần, sau khi cưới giống như một ông chủ.
Chồng là người trước khi cưới thường chú ý ăn mặc chải chuốt trước mặt người yêu nhưng sau khi cưới lại biến thành một người luộm thuộm cẩu thả.
Chồng là người trước khi cưới có thể ngồi hàng giờ nghe bạn ba hoa về những câu chuyện không đầu không cuối; nhưng cưới vợ về rồi thì chỉ thích người khác nghe mình nói.
Chồng là người trước khi cưới thường bị người yêu tra khảo về các mối quan hệ; nhưng cưới vợ về rồi thì chuyển sang tra khảo vợ.
Chồng là người trước khi cưới khen vợ tương lai của mình đẹp nhất, cưới vợ rồi lại khen vợ người đàn ông hàng xóm đẹp.
Chồng là người trước khi cưới đi chơi với cái ví nặng tiền, sau khi cưới trong túi chỉ còn lại vài đồng xu lẻ.
Chồng là người trước khi cưới có chuyện gì cũng muốn tâm sự nhưng sau khi cưới thường thu mình lại một chỗ trầm lắng, suy tư...
Nhãn:
lai rai online
định nghĩa hôn
Hôn nhau trên cầu là cầu hôn. Hôn mà chẳng rời nhau là đính hôn. Hôn liền tù tì bảy phát là thất hôn. Hôn người nào đó gọi là hôn nhân. Hôn con vật nào đó gọi là hôn thú. Hôn vợ gọi là hôn thê. Hôn chồng gọi là hôn phu. Mơ hôn được người nào đó gọi là hôn ước. Mới hôn xong gọi là tân hôn. Hôn thêm cái nữa gọi là tái hôn. Hôn hai cái một lượt gọi là song hôn. Đang hôn nửa chừng bị xô ra gọi là ly hôn.
Giờ thì hỉu "hôn" là gì chưa thế ngọc keke
Giờ thì hỉu "hôn" là gì chưa thế ngọc keke
hiến máu hem được vì huýêt áp thấp
kì héng, nhìn khoẻ mạnh dzị mà huyết áp thấp bác xĩ hem cho hiến, hem cho thì thui đi dzìa đi học càng khoẻ, ^^! hùi wa hem vjết blog mà cũng hem bjt viết gì, lâu lâu hứng lên, cho mí cái nhạc dzới hình dzớ dzẩn lên cho nó dzui cửa dzui nhà, hìhì, lâu hem chơi au pùn ghê, nhớ au, nhớ sala lém lém, sala là bạn tốt mừh
Nhãn:
chiện dzui
Thứ Năm, 11 tháng 9, 2008
năm học mới bắt đầu
hùi sáng đi học pùn ngủ thấy pà, hix, ông thầy ngầu ghê, hem bjết học nì cầm cự được bao lâu đây, dạo nì nghỉ dạy oài, pà già nì cũng hay thik, chắc phải nghỉ lun wé, ghét gòi, ngày mai lại học thể dục, ôi ghét cay ghét đắng >"<, hùi chiều ngủ đã thik, lâu gòi hem được ngủ đã như dzị hii,
trung thu hem bjết coá gì dzui hem đây
trung thu hem bjết coá gì dzui hem đây
Nhãn:
pùn
Thứ Tư, 10 tháng 9, 2008
rắc rối chồng thêm rắc rối
phù , ghét ghê gúm, mấy cái internet gần đây bị seo hít gòi. pùn, lên blog cứ bị chập mạch oài, oải, lại gặp rắc rối về tài chính nữa chứ ghét ghê gúm, >"<, hum ni nghỉ học hem biết làm jì đây, lang thang oài cũng chán, chiều đi dạy hjx lại dạy, chuyển wa 4, 6 ko thành vấn đề, mai mốt phải đi học thêm anh văn thui, lấy bằng B hjx hem bjt nổi hôk, av ét wá chừng ghét. Dạo nì au còn bị chập chập nữa chứ huhu, ghét ghê
Thứ Ba, 9 tháng 9, 2008
cuộc sống mới bắt đầu
cúi cùng cũng ổn định được chỗ ở, ở dzới tụi bạn thì mình mới sống có trật tự được, hjhj, lâu lém gòi hem nấu ăn , bi gjờ nấu lại cũng may là ăn được hem bị tụi nó chê dở là mừng gòi, lặp lại trật tự sống, lập lại cách sống để chú tâm vào việc học và cuộc sống thú vị hơn, dạo nì ít chơi au làm gà lun, lo chú tâm làm blog nên lãng wên au. Đó cũng là điều tốt ^^!, bớt au để đỡ thấy lương tâm cắn rứt. Chiều ni lại đi dạy, hơi xa nhưng thuj kệ, ráng dạy pã vài bữa gòi xin nghỉ lun, pả cũng hiền hem nỡ bỏ, cầu trời tối đừng mưa. mưa là oải lém hjxhjx
Thứ Hai, 8 tháng 9, 2008
câu chiện cảm động thiệt >"<
HAY DOC THAT KY NHA ...ROI XEM KET QUA ...Có 1 cô gái ko may bị mù, quen biết 1 chàng trai, 2 người cùng yêu nhau,, đến một ngày cô gái nói với chàng trai: Khi nào em nhìn thấy đc thế giới, em sẽ lấy anh.Rồi đến 1 ngày kia cô gái đc phẫu thuật mắt và cô đã nhìn thấy đc ánh sáng. Cháng trai hỏi: bây giờ em đã thấy đc cả thế giới, em sẽ lấy anh chứ? Cô gái bị shock khi thấy chàng trai cũng bị mù như mình. Cô ta từ chối anh. Chàng trai ra đi trong nước mắt và nói rằng: "Hãy giữ gìn cẩn thận đôi mắt của mình em nhé! vì đó là món quà cuối cùng anh có thể tặng em."CÓ AI BIT VI SAO NGUOI CON TRAI LAM VAY HOK...VA` BAN VIET THAM CAU CHUYEN NAY NHA
dọn nhà xong mệt ghê >"<
cuối cùng cũng chuyển nhà wa bên wận 5 song suôi mệt thiệt, chán ghê rời xa wán nét kia, rời xa nguyễn văn đậu cũng bùn ghê, hjx nhung thui, làm người hem nên ở hoài 1 chỗ, nên đi nhìu nơi tiếp xúc nhjù người để lấy kinh nghiệm sống ^^!
Nhãn:
kinh nghiệm sống
Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2008
giải quyết rắc rối
phù, cuối cùng cũng tải lên được mí cái clip cho blog nhìn hay hay chút, cũng may có nood bày cho hem thì cũng pó tay, hjx, mà hem biết tải clip của thằng em zai lên lèm seo, thui để từ từ mò típ, bj giờ thì cái blog của mình koi như cũng ổn thỏa gòi, keke
Nhãn:
D:
tuyển tập các clip dạy nhảy hiphop hay
nhấp chuột lên biểu tượng mũi tên bên tay phải của các bạn để chọn clip bạn muốn xem, chúc các bạn dzui dzẻ
Nhãn:
hiphop
bux xuc ghê
hì hum ni dọn nhà chuẩn bị chuyển đi, đang bức xúc bà chủ nhà ghét bỏ lên mạng làm blog tiếp thì đọc được 2 comment của sala và 1 người bạn mới ^^! dzui thik, và còn biết thêm một điều thú vị nữa là có thể tải phim dragonball về blog coi nữa chứ keke, blogger cũng có nhiều cái hay đấy chứ, mai chuyển nhà mệt nhưng ra đi cho thoải mái, pà chủ đây áp bưx người khác wá đáng, đã thế nhỏ bạn cùng room thì tắt đt làm hem liên lạc pó tay, chắc điện thoại của nhỏ lại bị hư cục pin gòi, hết rắc rối này đến rắc rối khác, ghét ghê, trưa nì dzìa nhà đối diện dzới pà chủ đáng ghét ghét dã man >"<
Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2008
Thứ Sáu, 5 tháng 9, 2008
bùn, chán và ngán
cuối cùng thì mình cũng wuýêt định wa chỗ tụi bạn cùng lớp ở , hem biết là quyết định đúng đắn hay sai lầm đây nhưng mà cóa sai lầm cũng phải đi thui vì xắp bị đuổi gòi, hjx. Số mình đúng là xui tận mạng, rắc rối đủ thứ, nhìu lúc thấy đau đầu dã man nhưng thui kệ phải cố thui, mai mốt đi kiếm việc làm kòn thảm thương hơn
vấn đề rắc rối khi làm blog
.png)
trùi, từ hùi wa tới giờ mà hem biết cách tải video lên blog, oải ghê, đã thế lại gặp rắc rối khi chỉnh sữa blog nữa chứ, rắc rối thiệt.hjxhjx.
Pà chủ nhà kòn bắt đi sửa quạt trần, kiếm mí bữa ni hem cóa, hỏi pà bán bánh mì wen biết thì hóa ra ông sửa wạt gần đây, hix, koi như giải wuýêt song 1 vấn đề, kòn vấn đề kiếm nhà trọ nữa là song
Nhà không ra nhà đau đầu mún chit huhu. chuyển nhà cho song là koi như yên ổn, mai mốt tập trung học, phải cố gắng thui, năm nj học dzô chuyên nghành khó thấy pà lun, hjx ha`
Thứ Năm, 4 tháng 9, 2008
ranh ngôn bạn bè

.png)
- Trông mày khôn lắm cơ thằng ngu ạ.
Thà ngu vì thiếu i ốt còn hơn là thiếu i ốt mà vẫn ngu (hic ,nó nói cái gì thế).
Sao cái thằng ấy dốt thế, mình không biết mới hỏi nó chứ!
Bạn bè có phúc cùng chia,có hoạ ...trốn sạch ở nơi phường nào ???
Nhiễu điều phủ lấy giá gương.
Mai sau có lúc ngoài đường "on sale "
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Mai sau có lúc nấu chung một nồi
Gần mực thì đen gần đèn thì.......cháy
Gần mực thì ... bia, gần đèn thì... hút.
Môi hở răng ....hô
Nếu ở gần một người mà bạn thấy thời gian trôi thật nhanh còn khi xa người đó bạn lại thấy thời gian trôi qua thật chậm thì bạn nên đem đồng hồ đi sửa.
Trên trời có 1 vì sao
Dưới đất có 1 mình tao anh hùng
Anh hùng thì mặc anh hùng
Tao đây lên tiếng anh hùng phải im.
Mình vì mọi người.. mọi người coi mình như mọi
Quân tử đắn đo là quân tử dại quân tử ..làm đại là quân tử khôn
Thằng cho vay là thằng dại ..thằng trả lại là thằng ngu
Con người càng lúc càng đông
Thạch Sang thì ít , Lý thông thì nhiều
Gọt xoài đừng để xoài chua
Chọn bạn đừng để bạn cua bồ mình
Quân tử nhất ngôn là quân tử dại.
Quân tử nhai di nhai lại là quân tử khôn.
Bạn hãy nhớ đừng bao giờ nhìn thẳng vào .... mặt mình mà hãy nhìn qua gương.
Trông bạn quen quen, hình như tớ ... chưa gặp bao giờ.
Bạn có biết ai mà bạn ghét nhất và căm thù nhất không,Ðó chính là ... kẻ thù của bạn.
ranh ngôn học trò
Không mày đố thầy dạy ai
Tiên học lễ hậu học .......ăn
Học đi đôi với hành ,hành đi đôi với tỏi
Nói tiếng anh như gió, gặp từ khó ta... bắn sang tiếng Việt.
Học, học nữa, học mãi, đúp... học tiếp!!!
Học, học nữa, hộc máu.
Học không yêu yếu dần rồi chết
Yêu không học không ngóc được lên
Học làm chi, thi làm gìTú Xương còn rớt,huống chi là mình
Cổng trường đại học cao vời vợi
Đồng ruộng mênh mông đón em về
Học hành như cá kho tiêu
Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu!
Khi xưa vác bút theo thầybi giờ em lại vác cày theo trâu
ranh ngôn vợ chồng
.png)
Yêu em chẳng biết để đâu
Để trong nòng súng lâu lâu anh bóp cò..!
Thích thì chiều .......anh liều..... em té
Thò tay mà ngắt cọng ngò thương em đứt ruột ăn tô phở bò .........thì hết ngay
Thuận vợ thuận chồng ......con đông mệt quá
Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ ,vô duyên đối mặt cự um sùm
Gió mùa thu anh ru em ngủ
Em ngủ rui`......anh cạy tủ anh đi!!!!
Nhận được thư em lúc nhá nhem
Mừng mừng tủi tủi mở ra xem
Trong thư em viết dăm ba chữ
"Anh ơi ngày mai nó lấy em"
Hôm qua anh đến nhà em
Ra về mới nhớ để quên 5000
Anh quay trở lại vội vàng
Em còn ngồi đó, 5000 ...mất tiêu
33 chữ bất của mày râu
.png)
1. Đàn ông mà phải cưới vợ là chuyện bất đắc dĩ
2. Đàn ông mà không lấy được vợ là bất thành nhân
3. Có vợ đẹp là bất an
4. Có vợ xấu là bất hạnh
5. Có vợ giỏi là bất xứng
6. Mình ở nhà mà để vợ đi làm là bất ổn
7. Mình đi làm mà để vợ ở nhà bất tiện
8. Không nuôi nổi vợ là bất tài
9. Bị vợ chê là bất lực
10. Bị vợ cắm sừng là bất cảm ứng
11. Biết chồng có bồ mà vợ tỉnh bơ là bất cần
12. Quyến rủ vợ bạn là bất nghĩa
13. Tin bạn mà mất vợ là bất cẩn
4. Khen người đẹp trước mặt vợ là bất lợi
15. Cãi lời vợ là bất kính
16. Nhậu không mời vợ là bất công
17. Nhậu về đánh vợ là bất nhân
18. Vợ kiểm tra túi chồng là thể hiện sự bất tín
19. Nộp lương đủ cho vợ là bất khả kháng
20. Trộm tiền vợ để đánh bài là bất lương
21. Xin tiền vợ đi uống bia ôm là bất khả thi
22.Cãi nhau với vợ về việc dạy con là bất phân thắng bại
23. Lời vợ dạy luôn luôn là bất biến
24. Tính xấu của vợ là bất di bất dịch
25. Khi vợ nổi máu ghen là bất luận phải trái
26. Bị vợ chửi mà làm thinh là bất bạo động
27. Bị vợ đánh mà không khai ra bồ là bất khuất
28. Vợ giận đi ngủ riêng la thể hiện sự bất hợp tác
29. Vợ bỏ nhà đi luôn là bất chiến
30. Được vợ khen là điều bất ngờ
31. Vợ làm mồi ngon cho chồng nhậu là bất hủ
32. Cùng vợ đi chơi cuối tuần là bất diệt
33. Vợ là người phụ nữ mau già nhưng bất tử
Nhãn:
bộ sưu tập của tui
thư tán tỉnh
.png)
Em thân mến! Anh rất hân hạnh thông báo cho em rằng trái tim anh đã thuộc về em kể từ ngày thứ tư, 14/02/2008. Với buổi gặp mặt tổ chức vào ngày hôm ấy lúc 18h, anh xin được tự giới thiệu mình như một người yêu đầy triển vọng. Chuyện tình của chúng ta sẽ trải qua thời gian thử nghiệm trong vòng 3 tháng, sau đó căn cứ vào sự hòa hợp giữa hai ta mà sẽ được quyết định có kéo dài mãi mãi hay không. Tất nhiên khi kết thúc thời gian thử nghiệm, vẫn sẽ có những khoá huấn luyện tiếp theo và những kế hoạch thẩm định để tiến hành thăng chức người yêu lên bạn đời. Thời gian đầu, chi phí phát sinh cho cà phê và giải trí sẽ chia đều cho hai ta. Sau này tùy thuộc vào hiệu quả xử sự của em, anh có thể sẽ gánh phần trăm lớn hơn. Tuy nhiên, nếu chi tiêu bằng tài khoản của em thì anh rất sẵn lòng. Xin em vui lòng trả lời trong vòng 30 ngày kể từ ngày nhận được lá thư này. Bằng không lời tỏ tình này sẽ hết hiệu lực mà không cần thông báo gì thêm và anh sẽ xem xét các ứng cử viên khác. Anh rất biết ơn nếu em gửi chuyển tiếp bức thư này đến chị gái của em trong trường hợp em không nhận lời. Xin chân thành cám ơn trước! Anh của em.
ranh ngôn
Trúc xinh trúc mọc đầu đình.
Em xinh em hút thuốc lào cũng xinh
Em đứng 1 mình em xinh nhất hội.
Hâm mộ mọi phụ nữ thì là hội chứng Ðông Gioăng, chỉ hâm mộ 1 phụ nữ thì đó chính là Ðông Ki Sốt.
Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ ... không đẹp.
Con gái đẹp là con gái trong mơ, con gái ngoan là con gái...trong nhà trẻ
1 cô gái đứng trước tôi mà cúi mặt xuống có nghĩa là cô ấy đang thẹn thùng vì thích tôi, còn nếu tôi mà nhìn xuống trước mặt 1 cô gái thì đơn giản là tôi thích...cặp đùi của cô ấy.
Không phải người đàn bà nào cũng đẹp và không phải người đẹp nào cũng là đàn bà
Có 1 cô gái sẵn sàng chết vì tôi, bạn có biết vì sao không,Vì cô ấy thà chết còn hơn phải yêu tôi...hu hu hu hu hu hu hu
Chị mắng em trai :"Cái thằng quỷ sứ, làm gì mà cứ huỳnh huỵch lên thế, chẳng có 1 chút ... nữ tính gì cả".
Đường saigon vừa dài vừa hẹp
Gái saigon vừa đẹp vừa dê
Mẹ ơi con muốn lấy chồng ..con ơi mẹ cũng một lòng như con
Mập thì đẹp
Ốm thì dễ thương
Lòi xương thì dễ mến
trên trời mây trắng như bông
Ở giữa cánh đồng mông trắng như mây
Bánh mì phải có patê
Làm trai phải có máu dê trong người!!!
Làm trai cho đáng nên trai
Lang beng cũng trải giang mai cũng từng!!!
Bước chân dô quán đèn mờ
Ngồi gần con gái không sờ là ngu!!
Thà rằng cắt tóc đi tu
Ngồi gần con gái ..... ngu sao không sờ!!
Làm trai cờ bạc rượu chè
Vợ có lè nhè thì ghè nó luôn
Nhãn:
mùa thu
thông minh
Trên đường đi dự hội thảo, 3 nhân viên hãng Red và 3 nhân viên hãng Blue cùng lên một chuyến tàu. Trong khi các nhân viên hãng Red mua 3 vé thì các nhân viên hãng Blue chỉ góp tiền mua chung một vé.Thấy lạ, nhân viên hãng Red hỏi: “3 người mà chỉ có một vé thì làm sao đi tàu được?”. Nhân viên hãng Blue trả lời: “Cứ đợi mà xem!”Rồi tất cả bọn họ lên tàu. Các nhân viên hãng Red đàng hoàng ngồi vào ghế, còn các nhân viên hãng Blue thì lại chen chúc vào trong một buồng vệ sinh và đóng kín cửa lại. Sau khi tàu khởi hành ít phút, người soát vé bắt đầu đi kiểm tra vé của hành khách. Đến khu vực nhà vệ sinh, ông ta gõ vào cửa rồi nói: “Yêu cầu cho xem vé!”. Cánh cửa hé mở và một bàn tay cầm vé chìa ra. Người soát vé cầm lấy rồi đi tiếp.Thấy vậy, các nhân viên hãng Red đều gật gù cho rằng đó là một mánh hay và quyết định bắt chước trên chuyến tàu về. Tuy nhiên, lần này các nhân viên hãng Blue lại không thèm mua vé. Nhân viên hãng Red bối rối hỏi: “Không có vé mà đòi đi tàu ư?”. Nhân viên hãng Blue trả lời: “Cứ đợi mà xem!”Khi lên tàu, 3 nhân viên hãng Red trốn vào một buồng vệ sinh; 3 nhân viên hãng Blue cũng chui vào buồng vệ sinh bên cạnh. Tàu bắt đầu khởi hành. Ít phút sau, một nhân viên hãng Blue mở cửa bước ra và tiến về phía buồng vệ sinh nơi 3 nhân viên hãng Red đang trốn. Anh ta gõ vào cửa rồi nói: “Yêu cầu hành khách cho xem vé!”Cánh cửa hé mở và một bàn tay chìa vé ra. Anh chàng láu cá cầm ngay lấy và quay vào buồng vệ sinh của mình. Một lúc sau, người soát vé đến buồng vệ sinh có 3 nhân viên hãng Red: "Yêu cầu cho xem vé".Hãy đoán xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Nhãn:
truyện cười
cái giá của lòng tốt
Trưa hôm đó, có một cậu bé nghèo bán hàng rong ở các khu nhà để kiếm tiền đi học. Bụng đói cồn cào mà lục túi chỉ còn mấy đồng tiền ít ỏi, cậu liều xin một bữa ăn tại một căn nhà gần đó.Nhưng cậu giật mình xấu hổ khi thấy một cô bé ra mở cửa. Và thay vì xin gì đó để ăn, cậu đành xin một ly nước uống. Cô bé trông cậu có vẻ đang đói nên bưng ra một ly sữa lớn.Cậu bé uống xong, hỏi "Tôi nợ bạn bao nhiêu?"."Bạn không nợ tôi bao nhiêu cả. Mẹ dạy rằng chúng tôi không bao giờ nhận tiền khi làm một điều tốt."Cậu bé cám ơn và đi khỏi. Lúc này, Howard Kelly thấy tự tin hơn nhiều, mạnh mẽ hơn nhiều.Nhiều năm sau , cô gái đó bị căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ trong vùng bó tay và chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố để các chuyên gia chữa trị . Tiến sĩ Howard Kelly được mời khám. Khi nghe tên địa chỉ của bệnh nhân, một tia sáng loé lên trong mắt ông. Ông đứng bật dậy và đi đến phòng bệnh nhân và nhận ra cô bé ngày nào ngay lập tức. Ông đã gắng sức cứu được cô gái này. Sau thời gian dài, căn bệnh của cô gái cũng qua khỏi. Trước khi tờ hoá đơn thanh toán viện phí được chuyển đến cô gái, ông đã viết gì đó lên bên cạnh .Cô gái lo sợ không dám mở ra, bởi vì cô chắc chắn rằng cho đến hết đời thì cô cũng khó mà thanh toán hết số tiền này .Cuối cùng cô can đảm nhìn , và chú ý đến dòng chữ bên cạnh tờ hoá đơn ...."Đã thanh toán đủ bằng một ly sữa."Ký tênTiến sĩ Howard Kelly.Nước mắt vui mừng cứ thế dâng trào và lời từ trái tim cô gái thốt lên trong nước mắt: "Cảm ơn ông!."Đây là câu chuyện có thật . Dr. Howard Kelly là một nhà vât lý lỗi lạc , đã sáng lập ra Khoa Ung thư tại trường Đại học John Hopkins năm 1895
Nhãn:
bộ sưu tập của tui
hạt giống tâm hồn
Một người cha đi làm về rất muộn,mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. ông vừa về đến nhà, đứa con trai 5 tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào, và hỏi: - Bố ơi ! -Con hỏi gì? - ông bố đáp. - Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ? - Đó không phải việc của con. Mà tại sao con lại đi hỏi việc như thế hả? - ông bố hết kiên nhẫn. - Con muốn biết mà - Đứa con nài nỉ. - Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được 20 đô la một giờ đồng hồ. - Ôi ! đứa bé suy nghĩ rồi rụt rè hỏi - Bố cho con vay 10 đô la được không ? ông bố rất bực mình: - Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi .Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu. Đứa bé đi vào phòng và đóng cửa . Ông bố ngồi xuống, càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ? Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại , ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ ra rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. ông đi vào phòng con: - Con ngủ chưa? - Chưa ạ, con còn thức - cậu bé nằm trên giường đáp. - Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là 10 đô la . Rồi thò tay xuống dưới gối , lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa , ông bố thấy con có tiền từ trước , lại cáu Khi đứa con ngồi đếm chỗ tiền, ông bố càu nhàu: - Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi? - Vì con chưa có đủ ạ? - Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng - Bây giờ thì con đủ rồi Bố ơi, đây là 20 đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?
Nhãn:
cát bụi
ngẫu hứng
Cuộc đời con người như một giấc chiêm bao, có những lúc hạnh phúc tưởng chừng như vô tận, có những lúc nó tựa như một cơn ác mộng, tưởng chừng như không thể vượt qua. Vì thế, khi bạn gặp khó khăn gì, khó giải quyết thì bạn hãy nghĩ rằng, đó chỉ là một cơn ác mộng mà thôi, rồi mọi chuyện cũng sẽ wa ^^!
Nhãn:
triết lý của tui
pùn ơi là pùn
.png)
Buồn....buồn....ngồi xé......năm trăm. Xé.....nhầm.....năm chục.....buồn ơi là buồn. Buồn buồn đứng....... chửi....... sếp.... chơi. Giờ....bị........đuổi việc.......buồn ơi là buồn. Buồn buồn đánh......thử.....chồng chơi. Bi giờ.......chồng........chết buồn ơi là buồn. Buồn buồn nhà cửa... đốt chơi. Đốt rồi.........quên dập... buồn ơi là buồn. Buồn buồn.... tự tử chết.........chơi. Ai dè.........chết......thiệt....... buồn ơi là buồn. Buồn buồn....viết.......nhảm gởi........ chơi. Ai mà.........ráng đọc..........khùng ơi là khùng.
Nhãn:
mùa thu
Không tên

Có một chàng trai đang học ôn thi thì 1 kon muỗi bay dậu lên tay chàng trai, chàng định giơ tay đập thì kon muỗi cất tiếng nói:
"xin chàng hãy cưu mang, em đã trót mang trong người giọt máu của chàng".
BẮT CHƯỚC

Có thằng pé đi học cấp 1, cô giáo hỏi tên gì, nó không biết về nhà nó hỏi mẹ:
"mẹ ơi , kon tên gì?"
mẹ nó đang bực mình bố nó nên chửi đổng:
"thằng cha mày"
Nó hỏi bố:
"thế con tên gì bố?"
"con mẹ mày"
Tới hỏi anh trai nó, đang xem đá banh.
"anh nghĩ em tên gì hả anh"
"David Beckham"
Lên lớp cô giáo hỏi:
"em tên gì?"
"thằng cha mày"
"Cô hỏi lại, em tên là gì?"
"con mẹ mày"
"em hỗn quá, em tưởng em là ai chứ?"
"David Beckham"
Cô : …!
QUÁ DẠI

QUÁ DẠI
Hai sinh viên đi xin việc, được mời phỏng vấn. Sinh viên A phỏng vấn trước. Người phỏng vấn hỏi:
Pv : Bác Hồ tên lúc nhỏ là gì?
A : Nguyễn Sinh Cung
Pv : Bác Hồ sinh năm nào?
A : 1890
Pv : Voi ma mút tuyệt chủng chưa?
A : Người nói có, người nói không, khoa học còn đang chứng minh
Xong SV A đi ra gặp SV B hỏi người PV hỏi gì
SV A bảo chỉ cần nhớ 3 câu : Nguyễn Sinh Cung, 1890, người nói có, người nói không, khoa học còn đang chứng minh là đủ.
SV B vào phỏng vấn, người PV hỏi:
PV: anh tên gì?
B : Nguyễn Sinh Cung
PV : Sinh năm bao nhiêu?
B : 1980
PV : Anh có bị điên không?
B : Người nói có, người nói không, khoa học còn đang chứng minh
PV: !!!
Nhãn:
bộ sưu tập của tui
Thứ Tư, 3 tháng 9, 2008
TÌNH YÊU MÊNH MÔNG NHƯ BIỂN CẢ

Tình yêu là chất hoà giải thuần khiết nhất trên thế giới
Đây là những lời thơ của một nhà thơ Ramania, nếu không quen Lana thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ hiểu hết được hàm nghĩa thực sự của những câu thơ này.
Bố Lana là người Anh, mẹ cô là người Ấn Độ. Cô có đôi mắt to tròn của ngưòi Ấn Độ và nước da trắng hồng của người Anh. Cô sống cùng Kaiter, chồng cô, ở dưới chân núi Hollywood, Los Angeles, Mỹ. Hai vợ chồng cùng làm trong xưởng phim. Từ khi có con, cô xin thôi việc để ở nhà chăm sóc con cái. Tôi quen Lana qua bạn bè. Thỉnh thoảng cô ấy cũng nhờ tôi đến nhà trông lũ trẻ. Nhưng phần lớn thời gian chúng tôi toàn trò chuyện, nào là thế giới rộng lớn ra sao, quan hệ Trung - Mỹ như thế nào…
Một hôm, bỗng nhiên Lana gọi điện đề nghị tôi đến nhà ngay. Tôi vội vàng đến thì chỉ thấy Lana ngồi đó với đôi mắt sưng húp, Juana, cô con gái 2 tuổi của Lana đang ngồi góc nhà nghịch bát ăn cơm của mèo, mặt mũi nhem nhuốc, bên cạnh đó 3 chú mèo đang bình thản ngồi liếm nước trong bát, thật bừa bộn. Tôi vội hỏi "chuyện gì vậy"?
"John ốm rồi" cô thút thít nói.
"John! John là ai?" Tôi ngạc nhiên hỏi.
"Anh ấy là người yêu cũ của tôi. Anh ấy ốm mà không nói cho tôi biết. Tại sao anh ấy không cho tôi biết?" Nói rồi cô ấy lại khóc nức nở. Thật là lạ, đã ngần ấy tuổi, có chồng có con rồi mà còn tơ vương tình cảm xưa cũ, thật không hiểu nổi.
Co ấy thấy tôi chẳng có phản ứng gì thì càng khóc, tôi vội khuyên nhủ "Đừng lo, bệnh gì rồi cũng sẽ khỏi thôi mà, khóc có ích gì đâu".
"Nhưng anh ấy bị ung thư phổi" Cô ấy gần như đã hét toáng lên. Thấy cô ấy tuyệt vọng tôi cũng thấy buồn lây.
Sau này tôi mới biết, tuổi thơ của Lana thật bất hạnh, bố mẹ bất hoà, gia đình lúc nào củng lục đục, ảm đạm. Cô như một đứa trẻ mồ côi không được ai quan tâm chăm sóc. Năm 14 tuổi cô đã bỏ nhà đi lang thang và đã gặp được John, lớn hơn cô 10 tuổi. Sau này hai người đã yêu nhau và sống chugn với nhau như vợ chồgn, John làm giám đốc một khách sạn nhỏ, anh đã chu cấp cho cô theo học văn học tại trường Đai học California và đã giúp cô tìm được một công việc khá tốt. Chính lúc ấyKaiter đã xuất hiện và hai người đã yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Tại sao cô phản bội John?"
"Thực sự tôi không muốn phản bội anh ấy, nhưng tôi không thể lừa dối tình cảm của mình. Anh ấy cũng nhận ra điều đó và cho rằng tình yêu không thể khiên cưởng, chúng tôi chỉ mới sống chung chứ chưa đăng kí. Anh ấy đã nói trong cuộc sống đời mỗi người nên biết cảm nhận được tình yêu chân chình, thực sự. Anh yêu tôi hết mình, anh đã hài lòng vì đã cảm nhận được tình cảm đó. Còn tình cảm của tôi đối với anh ấy chỉ là lòng biết ơn, tôi chưa cảm nhận gì về tình yêu trước khi gặp Kaiter, John đã khuyến khích tôi giành lấy tình yêu của mình. Khi giành được thì hãy lập tức kết hôn để hưởng tình yêu". Lana nói.
"Khi cô yêu Kaiter, John không đau khổ ư?"
"Có, anh ấy đã rất đau khổ nhưng không cho tôi biết, tôi nhận ra điều ấy qua việc anh ấy đốt thuốc liên tục và rất nhiều. Tôi đã do dự không biết có nên rời xa anh ấy hay không thì anh ấy đã gặp Kaiter nói rằng, tình yêu là cho và nhận khi cả hai người dều là người cho và người nhận thì tình yêu mới trọn vẹn, và tôi đã lấy Kaiter, còn John vẫn sống độc thân cho đến nay".
Con người John cao thượng biết bao nhiêu! Tưởng như chỉ có trong sách vở nay lại xuất hiện ngay trên dất Mỹ thực dụng.
Kaiter đưa Lana, tôi và Juana dến bệnh viện thăm John, Kaiter để Lana vào trong một mình còn mọi người ở ngoài chờ. Kaiter cho rằng "Lana có thể đại diện được cho tôi, nhưng tôi không thể thay mặt cho Lana đến thăm John". Trong khoảng thời gian chờ Lana chúng tôi đã im lặng khá lâu, bỗng nhiên Kaiter đã phá vỡ bầu không khí ấy:
"Theo cô một người có thể yêu được hai người hoặc nhiều hơn nữa không, tất nhiên tôi muốn hỏi về tình yêu trai gái?"
Đây là vấn đề nhân loại đã tranh cãi nhau hàng ngàn năm nay mà chưa có kết quả, dù nó rất đơn giản. Mỗi nền văn hoá truyền thống khác nhau đều có những quan điểm khác nhau về vấn đề này.
"Theo tôi, trong cuộc đời ai cũng có thể yêu được những người khác nhau, vì sự hiểu biết về tính yêu trong từng giai đoạn không giống nhau".
Anh ấy gật đầu, hình như rất hài lòng vì câu trả lời của tôi, rồi nhắm mắt lại ngồi tựa vào ghế.
Cuối cùng thì Lana đã ra khỏi cánh cửa đóng im ỉm đó khi trời đã tối đen, tôi nhìn đồng hồ đã hơn 4 tiếng rưỡi! Kaiter vội vàng mở cửa kèm theo nụ hôn nồng thắm. Trên đường về nhà, chẳng ai nói chuyện với ai, chỉ thấy Kaiter một tay lái xe còn một tay nắm chặt tay Lana.
Mấy tháng sau, John phải phẩu thuật nên Lana lo lắng bận rộn việc nhà và việc chăm sóc bệnh nhân, cô ấy đã nhờ tôi giúp cô ấy. Tôi đã xin nhà trường cho nghĩ phép đến lo liệu công việc gia đình cho cô ấy vì tình bạn và tình yêu của hai người. Tôi rất hay chú ý đến vẻ mặt của Kaiter, tôi thấy trên khuôn mặt anh luôn có nét buồn man mác, đó là vì căn bệnh của John hay là vì tình cảm của Lana giành cho John? Tôi cũng không biết được nữa.
Rồi cũng đến ngày John được ra viện, bác sỹ thông báo kết quả phẫu thuật của anh ấy rất thành công. Lana hét to nhẩy lên sung sướng và Kaiter cũng rất mừng. Họ bận rộn chuẩn bị đón John về ở cùng vài ngày. Tôi cũng thấy mừng và rất muốn gặp con người cao thượng đã cho người khác tình yêu của mình ấy.
Tối hôm ấy, tôi học xong liền đến nhà Lana, vừa vào nhà liền thấy Lana đang ngồi trầm ngâm trên sofa trong phòng khách, tay nắm chặt một bức thư, mặt đầy nước mắt. Thấy tôi, Lana lặng lẽ đưa cho tôi một bức thư, đó là thư của John:
"Cảm ơn các bạn đã giúp đỡ tôi vô tư trong khi tôi tuyệt vọng. Tôi đã có được quá nhiều. Hôm nay, tôi sẽ rời xa nơi này đi đến Châu Âu, một nơi không ai quen biết tôi, đem theo tình yêu của các bạn để làm lại cuộc sống. Tạm biệt Kaiter yêu quí và em gái Lana thân yêu".
"Anh ấy đi rồi, sao anh ấy lại bỏ đi như vậy? Tôi không thể hiểu nổi, một người đang ốm nặng, cần đến sự giúp đỡ của người khác lại đi đến một nơi xa lạ để bắt đầu làm lại cuộc sống".
"Tôi hiểu anh ấy, anh ấy không muốn làm trở ngại cho chúng tôi. Khi nằm viện anh ấy không muốn cho chúng tôi biết. Mỗi lần đến thăm, anh ấy đều phản đối bằng cách không thèm để ý gì đến sự có mặt của tôi. Nhung6 tôi biết là anh ấy muốn nhìn thấy tôi vì tôi đã v\biết được điều đó qua quyển nhật kí của anh". Lana vừa khóc vừa nói.
Tôi đọc lại lá thư lần nữa, thật tiếc là tôi không được gặp anh ấy, trong lòng anh ấy tình yêu giống như biển cả mênh mông, sâu thẳm. Lana thật hạnh phúc, cô ấy đã có được ngưòi yêu mình sâu sắc như vậy, nhưng tại sao cố lại rời xa John, tại sao phải vứt bỏ tình yêu quý báu đó? Bây giờ cô ấy yêu ai nhỉ?
Tình yêu, đúng là một chủ đề vừa cũ lại vừa mới, mãi mãi là 1 bí mật lớn của thế giới này.
điều tui wan tâm
Khi bạn cười cả thế giới đều cười với bạn, khi bạn khóc… chỉ mình bạn khóc!!!
Nhãn:
cát bụi
những câu nói bất hủ

Cuộc đời con người giống như 1 vở kịch, trên vũ đài cuộc đời, chúng ta là trung tâm, là đạo diễn, là diễn viên chính của vở kịch. Sự thành bại của vở kịch hoàn toàn thuộc về bạn, những người xung quanh chỉ là những vai phụ mà thôi. Đã là chủ bản thân thì bạn nên yêu quý mình, coi trọng bản thân mình. Biết được giá trị của mình ra sao, năng khiếu của mình là gì, trên cơ sở đó để tìm hiểu sứ mệnh của mình.
Nhãn:
câu chiện cuộc đời
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



.png)

