
Tình yêu là chất hoà giải thuần khiết nhất trên thế giới
Đây là những lời thơ của một nhà thơ Ramania, nếu không quen Lana thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ hiểu hết được hàm nghĩa thực sự của những câu thơ này.
Bố Lana là người Anh, mẹ cô là người Ấn Độ. Cô có đôi mắt to tròn của ngưòi Ấn Độ và nước da trắng hồng của người Anh. Cô sống cùng Kaiter, chồng cô, ở dưới chân núi Hollywood, Los Angeles, Mỹ. Hai vợ chồng cùng làm trong xưởng phim. Từ khi có con, cô xin thôi việc để ở nhà chăm sóc con cái. Tôi quen Lana qua bạn bè. Thỉnh thoảng cô ấy cũng nhờ tôi đến nhà trông lũ trẻ. Nhưng phần lớn thời gian chúng tôi toàn trò chuyện, nào là thế giới rộng lớn ra sao, quan hệ Trung - Mỹ như thế nào…
Một hôm, bỗng nhiên Lana gọi điện đề nghị tôi đến nhà ngay. Tôi vội vàng đến thì chỉ thấy Lana ngồi đó với đôi mắt sưng húp, Juana, cô con gái 2 tuổi của Lana đang ngồi góc nhà nghịch bát ăn cơm của mèo, mặt mũi nhem nhuốc, bên cạnh đó 3 chú mèo đang bình thản ngồi liếm nước trong bát, thật bừa bộn. Tôi vội hỏi "chuyện gì vậy"?
"John ốm rồi" cô thút thít nói.
"John! John là ai?" Tôi ngạc nhiên hỏi.
"Anh ấy là người yêu cũ của tôi. Anh ấy ốm mà không nói cho tôi biết. Tại sao anh ấy không cho tôi biết?" Nói rồi cô ấy lại khóc nức nở. Thật là lạ, đã ngần ấy tuổi, có chồng có con rồi mà còn tơ vương tình cảm xưa cũ, thật không hiểu nổi.
Co ấy thấy tôi chẳng có phản ứng gì thì càng khóc, tôi vội khuyên nhủ "Đừng lo, bệnh gì rồi cũng sẽ khỏi thôi mà, khóc có ích gì đâu".
"Nhưng anh ấy bị ung thư phổi" Cô ấy gần như đã hét toáng lên. Thấy cô ấy tuyệt vọng tôi cũng thấy buồn lây.
Sau này tôi mới biết, tuổi thơ của Lana thật bất hạnh, bố mẹ bất hoà, gia đình lúc nào củng lục đục, ảm đạm. Cô như một đứa trẻ mồ côi không được ai quan tâm chăm sóc. Năm 14 tuổi cô đã bỏ nhà đi lang thang và đã gặp được John, lớn hơn cô 10 tuổi. Sau này hai người đã yêu nhau và sống chugn với nhau như vợ chồgn, John làm giám đốc một khách sạn nhỏ, anh đã chu cấp cho cô theo học văn học tại trường Đai học California và đã giúp cô tìm được một công việc khá tốt. Chính lúc ấyKaiter đã xuất hiện và hai người đã yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Tại sao cô phản bội John?"
"Thực sự tôi không muốn phản bội anh ấy, nhưng tôi không thể lừa dối tình cảm của mình. Anh ấy cũng nhận ra điều đó và cho rằng tình yêu không thể khiên cưởng, chúng tôi chỉ mới sống chung chứ chưa đăng kí. Anh ấy đã nói trong cuộc sống đời mỗi người nên biết cảm nhận được tình yêu chân chình, thực sự. Anh yêu tôi hết mình, anh đã hài lòng vì đã cảm nhận được tình cảm đó. Còn tình cảm của tôi đối với anh ấy chỉ là lòng biết ơn, tôi chưa cảm nhận gì về tình yêu trước khi gặp Kaiter, John đã khuyến khích tôi giành lấy tình yêu của mình. Khi giành được thì hãy lập tức kết hôn để hưởng tình yêu". Lana nói.
"Khi cô yêu Kaiter, John không đau khổ ư?"
"Có, anh ấy đã rất đau khổ nhưng không cho tôi biết, tôi nhận ra điều ấy qua việc anh ấy đốt thuốc liên tục và rất nhiều. Tôi đã do dự không biết có nên rời xa anh ấy hay không thì anh ấy đã gặp Kaiter nói rằng, tình yêu là cho và nhận khi cả hai người dều là người cho và người nhận thì tình yêu mới trọn vẹn, và tôi đã lấy Kaiter, còn John vẫn sống độc thân cho đến nay".
Con người John cao thượng biết bao nhiêu! Tưởng như chỉ có trong sách vở nay lại xuất hiện ngay trên dất Mỹ thực dụng.
Kaiter đưa Lana, tôi và Juana dến bệnh viện thăm John, Kaiter để Lana vào trong một mình còn mọi người ở ngoài chờ. Kaiter cho rằng "Lana có thể đại diện được cho tôi, nhưng tôi không thể thay mặt cho Lana đến thăm John". Trong khoảng thời gian chờ Lana chúng tôi đã im lặng khá lâu, bỗng nhiên Kaiter đã phá vỡ bầu không khí ấy:
"Theo cô một người có thể yêu được hai người hoặc nhiều hơn nữa không, tất nhiên tôi muốn hỏi về tình yêu trai gái?"
Đây là vấn đề nhân loại đã tranh cãi nhau hàng ngàn năm nay mà chưa có kết quả, dù nó rất đơn giản. Mỗi nền văn hoá truyền thống khác nhau đều có những quan điểm khác nhau về vấn đề này.
"Theo tôi, trong cuộc đời ai cũng có thể yêu được những người khác nhau, vì sự hiểu biết về tính yêu trong từng giai đoạn không giống nhau".
Anh ấy gật đầu, hình như rất hài lòng vì câu trả lời của tôi, rồi nhắm mắt lại ngồi tựa vào ghế.
Cuối cùng thì Lana đã ra khỏi cánh cửa đóng im ỉm đó khi trời đã tối đen, tôi nhìn đồng hồ đã hơn 4 tiếng rưỡi! Kaiter vội vàng mở cửa kèm theo nụ hôn nồng thắm. Trên đường về nhà, chẳng ai nói chuyện với ai, chỉ thấy Kaiter một tay lái xe còn một tay nắm chặt tay Lana.
Mấy tháng sau, John phải phẩu thuật nên Lana lo lắng bận rộn việc nhà và việc chăm sóc bệnh nhân, cô ấy đã nhờ tôi giúp cô ấy. Tôi đã xin nhà trường cho nghĩ phép đến lo liệu công việc gia đình cho cô ấy vì tình bạn và tình yêu của hai người. Tôi rất hay chú ý đến vẻ mặt của Kaiter, tôi thấy trên khuôn mặt anh luôn có nét buồn man mác, đó là vì căn bệnh của John hay là vì tình cảm của Lana giành cho John? Tôi cũng không biết được nữa.
Rồi cũng đến ngày John được ra viện, bác sỹ thông báo kết quả phẫu thuật của anh ấy rất thành công. Lana hét to nhẩy lên sung sướng và Kaiter cũng rất mừng. Họ bận rộn chuẩn bị đón John về ở cùng vài ngày. Tôi cũng thấy mừng và rất muốn gặp con người cao thượng đã cho người khác tình yêu của mình ấy.
Tối hôm ấy, tôi học xong liền đến nhà Lana, vừa vào nhà liền thấy Lana đang ngồi trầm ngâm trên sofa trong phòng khách, tay nắm chặt một bức thư, mặt đầy nước mắt. Thấy tôi, Lana lặng lẽ đưa cho tôi một bức thư, đó là thư của John:
"Cảm ơn các bạn đã giúp đỡ tôi vô tư trong khi tôi tuyệt vọng. Tôi đã có được quá nhiều. Hôm nay, tôi sẽ rời xa nơi này đi đến Châu Âu, một nơi không ai quen biết tôi, đem theo tình yêu của các bạn để làm lại cuộc sống. Tạm biệt Kaiter yêu quí và em gái Lana thân yêu".
"Anh ấy đi rồi, sao anh ấy lại bỏ đi như vậy? Tôi không thể hiểu nổi, một người đang ốm nặng, cần đến sự giúp đỡ của người khác lại đi đến một nơi xa lạ để bắt đầu làm lại cuộc sống".
"Tôi hiểu anh ấy, anh ấy không muốn làm trở ngại cho chúng tôi. Khi nằm viện anh ấy không muốn cho chúng tôi biết. Mỗi lần đến thăm, anh ấy đều phản đối bằng cách không thèm để ý gì đến sự có mặt của tôi. Nhung6 tôi biết là anh ấy muốn nhìn thấy tôi vì tôi đã v\biết được điều đó qua quyển nhật kí của anh". Lana vừa khóc vừa nói.
Tôi đọc lại lá thư lần nữa, thật tiếc là tôi không được gặp anh ấy, trong lòng anh ấy tình yêu giống như biển cả mênh mông, sâu thẳm. Lana thật hạnh phúc, cô ấy đã có được ngưòi yêu mình sâu sắc như vậy, nhưng tại sao cố lại rời xa John, tại sao phải vứt bỏ tình yêu quý báu đó? Bây giờ cô ấy yêu ai nhỉ?
Tình yêu, đúng là một chủ đề vừa cũ lại vừa mới, mãi mãi là 1 bí mật lớn của thế giới này.